“Rồi chúng ta sẽ còn nhớ điều gì về nhau?”

Em nhớ hôm đầu tiên chúng ta gặp nhau. Nhớ anh ngượng ngùng chả biết nói gì. Nhớ em lôi anh đi bộ từ bờ hồ hết cầu Long Biên rồi đi về. Nhớ em nghịch quẹt tay lên thành cầu bị bẩn. Nhớ sang bên kia cầu anh cầm tay em cặm cụi lau rồi hai đứa đi về. Nhớ cách anh ngượng ngùng cầm tay em đi qua đường rồi nhanh chóng thả ra. Có lẽ vì thế em yêu anh chăng?

Nhớ mùi hương của anh, hăng hăng cùng mùi dầu tắm. Nhớ đi cùng anh về bị Teo ghen. Cũng phải thôi vì lần đầu tiên em tiếp xúc với một người khác giới mà. Nhớ em ghét thuốc lá kinh khủng, mỗi lần hôn em đều bị buồn nôn mà anh chẳng bao h bỏ. Có lẽ vì cả hai đều không muốn tiếp thu nên xa nhau chăng? Em quá cứng đầu, anh cũng dần không muốn nghe.

Hai năm bên nhau, valentine này không bên anh nữa rồi. Mong anh sớm hạnh phúc.

Người mới cũng không ở bên cạnh em được. Có chút cô đơn.
Đừng hỏi sao valentine đi viết về người yêu cũ. Người yêu mới bên nhau được có mấy ngày Tết âm rồi bận có gặp được đếch đâu mà buồn =_=

Advertisements

(>‿◠)✌ ᕙ(⇀‸↼‶)ᕗ ∑(@ ̄□ ̄@; ) (ノ)・ω・(ヾ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s